Tôi cũng yêu chân tình không giả dối
Tôi chính là “gã đểu cáng” như cách gọi của mọi người trong câu chuyện. Tôi không cố lên đây để trần tình, thanh minh cho mình mà vì tôi thấy cần được chia sẻ cho lòng thoải mái. Nhất là với gia đình của Hằng, tôi muốn họ không nhìn tôi với ánh mắt căm hận bởi hai nhà chúng tôi cách nhau chưa đầy 2km.
Tôi xin kể qua câu chuyện tình của chúng tôi. Gia đình Hằng đã nói đúng, tôi yêu cô ấy từ khi vào lớp 10. Ngày đó, trong tâm trí của tôi Hằng là hoàng hậu, là công chúa. Hằng không những hát hay, múa mềm mà còn viết chữ rất đẹp. Ở trường, Hằng luôn được thầy cô yêu quý. Tôi hãnh diện vì có người yêu như Hằng. Tình cảm tôi dành cho cô ấy rất chân thành.
Ngày Hằng không đỗ đại học, tôi vẫn động viên Hằng gửi nguyện vọng vào cao đẳng để chúng tôi được ở gần nhau hơn. Những năm tháng sinh viên, tình yêu của chúng tôi rất đẹp. Ngày đó, điện thoại không có, xe máy cũng không. Hằng thuê trọ ở Minh Khai, tôi trọ ở Cầu Diễn, chúng tôi chỉ hẹn hò nhau qua tin nhắn Yahoo.
Khoảng cách xa xôi, cái nghèo đói của sinh viên khiến chúng tôi trân trọng từng giờ phút bên nhau. Có hôm, khi Hằng đến chơi, tôi không có tiền đãi người yêu ăn cơm. Chúng tôi chỉ có 1 nghìn đồng mua ba quả cà chua về nấu làm canh rồi cắm cơm lên chan với canh loãng mà vẫn cười vui vẻ.
Chúng tôi dọn về ở chung nhưng tình cảm vẫn không có gì thay đổi. Tôi vẫn yêu và cảm phục Hằng vì cô ấy là cô gái mạnh mẽ. Nếu tôi chán nản, Hằng lại hát cho tôi nghe.
Sự thay đổi không phải vì tiền, vì danh vọng
Ai cũng trách tôi là kẻ hám danh chạy theo đồng tiền. Tôi không trách bởi trong chuyện tình yêu người ra đi bao giờ cũng là kẻ phụ bạc. Hơn ba tháng nay, ai cũng trách tôi như thế.
Gần 4 năm ở chung, tôi chưa một ngày đánh mắng Hằng. Chuyện tình cảm, tình yêu tôi không lừa dối cô ấy. Sinh nhật Hằng tôi chưa bao giờ quên tặng quà.
| Hằng phát điên không phải lỗi của tôi. |
Trong khi tôi cố quên đi cái đám cưới thì Hằng liên tục nhắc và mong chờ nó. Sự háo hức của cô ấy khiến tôi cảm thấy mọi thứ mơ hồ quá. Gần một năm nay, tôi không còn cảm giác như ngày trước với Hằng.
Nhiều đêm tôi mất ngủ nằm nghĩ đến những lời bạn nói. Tôi thấy bạn mình nói đúng. Tôi cảm thấy sự có mặt của Hằng trong cuộc sống của tôi chỉ là thói quen, không có thấy thiếu thiếu như một thứ gia vị trong bữa ăn chứ không phải là tình yêu sâu đậm như ngày xưa.
Trong khi đó, vợ của tôi bây giờ lại là cô gái trẻ trung và biết làm tôi cười. Tôi bắt đầu so sánh Hằng với người đó. Hằng già hơn, tính tình khó gần và bản tính nhà quê của Hằng không thể gột rửa được. Người đó lại rất nhẹ nhàng và phong cách hiện đại.
Nhiều lần, tôi bảo Hằng hãy bỏ giọng nói địa phương. Tôi không muốn nghe cái giọng lớ giữa quê và phố của Hằng. Tôi khuyên thì Hằng lại giận cho rằng tôi có mới, nới cũ.
Khi nhận ra mình không còn tình cảm với Hằng cũng là lúc tôi biết mình đã phải lòng vợ tôi bây giờ. Không phải vì tiền, vì bố cô ấy là trưởng phòng của tôi mà đơn giản cô ấy khiến tôi thấy có được nụ cười như ngày đầu yêu nhau.
Người ta yêu nhau không biết vì sao nhưng khi chia tay lại có ngàn lý do để nói. Tôi không muốn nói lên sự thật rằng tôi đã hết yêu Hằng. Khi tình yêu không còn thì không cần phải cố gắng níu kéo.
- Hoàng Văn Chiến (Hậu Lộc, Thanh Hóa)
- Theo Phunutoday.vn










